TIN TỨC

Sự đánh đổi và nỗi niềm sâu thẳm trong tiến sĩ, nghệ sĩ nhân dân Bùi Công Duy

- Ngoài việc là nhân vật trong sách "The Universal Within" (Vũ trụ của Tâm), được biết anh còn là cố vấn của dự án. Điều gì khiến anh nhận lời tham gia dự án này?

Đây là một dự án dài hơi, ngoài yếu tố nghệ thuật còn lan tỏa giá trị sống tích cực cả về tinh thần lẫn sức khỏe. Mối liên hệ giữa sức khỏe và âm nhạc đã được khoa học chứng minh; đó không phải là điều mới. Một đứa trẻ học nhạc thường phát triển tính cách điềm đạm hơn, tư duy có tổ chức tốt hơn. Những bé nghe Mozart, Bach hay Beethoven từ sớm cũng có những khác biệt tích cực.

- Đã lâu không nghe tin anh, tình hình công việc và sức khỏe hiện ra sao?

Mỗi người định nghĩa "sức khỏe" khác nhau. Nếu hiểu theo nghĩa bền bỉ, dẻo dai, tôi thấy mình tạm đủ dùng. Tôi vẫn làm nhiều vai trò: quản lý, giảng dạy, biểu diễn, tổ chức, nghiên cứu và tham gia các hoạt động tầm quốc gia, quốc tế. Lịch trình khá dày đặc, nhưng tôi vẫn lên sân khấu biểu diễn mỗi khi có thể. Việc bộ óc phải làm việc liên tục tiêu hao năng lượng và gây căng thẳng, nhưng đồng thời rèn luyện sự linh hoạt, dẻo dai và sức bền.

- Trên hành trình theo đuổi nhạc hàn lâm, anh có bao giờ muốn thử nghiệm thể loại khác?

Tôi nghe nhạc trẻ nhiều hơn trước. Thập niên 1990 khi tham gia cuộc thi Tchaikovsky, bên cạnh cổ điển tôi rất thích Michael Jackson — ông là thần tượng và nguồn cảm hứng sáng tạo lớn cho tôi.

- Người đi diễn khắp thế giới như anh thấy điều gì ở nước ngoài mà Việt Nam chưa có?

Nhạc hàn lâm ở Việt Nam còn tương đối trẻ, chỉ phát triển mạnh trong 70–80 năm gần đây, trong khi châu Âu đã có Bach, Beethoven, Mozart từ lâu. Tuy nhiên, tôi tự hào khi thấy những tiến bộ gần đây — dàn nhạc tốt hơn, nhà hát đạt chuẩn, khán giả yêu nhạc cổ điển đông hơn. Trước đây phải bay sang châu Âu mới nghe opera hay ballet chuẩn; nay khán giả ở Hà Nội đã có thể thưởng thức các chương trình quốc tế tại chỗ.

- Để trở thành nghệ sĩ tài hoa, anh đã phải đánh đổi điều gì?

Đánh đổi là có thật: thời trẻ tôi tập luyện cường độ cao mỗi ngày, ít chơi với bạn bè. Nhưng môi trường lúc đó ít cám dỗ, quanh tôi toàn người giỏi — điều đó kích hoạt tính thi đua, giúp tôi không ngừng tiến bộ. Nhìn lại, tôi biết ơn gia đình và các thầy đã cho nền tảng vững chắc.

- Anh chịu áp lực gia đình thế nào?

Tôi chịu áp lực lớn từ kỳ vọng của bố — người luôn muốn con trai làm tốt nhất. Dù đã lớn, áp lực vẫn tồn tại theo những hình thức khác. Nhưng chính áp lực giúp tôi rèn luyện khả năng thích nghi và vượt qua khó khăn.

- Có những ngày muốn dừng lại tất cả không?

Có chứ — thường xuyên. Sau đêm diễn hay giai đoạn tập luyện căng thẳng, tôi thích có một ngày "không làm gì": lái xe, xem bóng, nghe nhạc hoặc ở bên người thú vị. Tôi thích ô tô và cảm giác tốc độ; ở Nga, lái xe trên tuyết là kỷ niệm không quên.

- Anh có nghĩ sự nghiệp mình phát triển quá nhanh?

Tôi không nghĩ về nhanh hay chậm; tôi muốn đỉnh cao của mình phải luôn ở tương lai. Có những thành tích lớn, nhưng nhiều bằng hữu cùng thời giờ giỏi hơn. Vì thế điều tốt nhất vẫn ở phía trước.

- Anh có mục tiêu học hàm học vị nào cụ thể?

Tôi có mục tiêu trở thành Phó giáo sư với vai trò người thầy violin có uy tín quốc tế — theo định hướng khoa học thực hành, không chỉ thuần túy nghiên cứu.

- Một ngày của anh với 4–5 vai trò diễn ra thế nào?

Rất nhanh, nhiều việc và thú vị. Tôi dậy lúc 6h, ngủ lúc 12h, ăn ngon, không bỏ bữa và tập đàn thay cho tập thể thao — tập đàn rất tốn sức cả cơ thể lẫn trí óc. Tôi khám sức khỏe hàng năm và nhìn chung mọi thứ tạm ổn.

- Anh viên mãn chưa?

Tôi chấp nhận những gì có và không có, đặt mục tiêu phía trước để tiếp tục. Viên mãn là khoảnh khắc thoáng qua; khi con người vẫn tiến lên, viên mãn chỉ là trạng thái tương đối và thời điểm.

Theo: Công an TP.HCM